|
Nhà Mỗ bành Tổ Bí Pháp Càn Khôn
Võ Minh Thần cho dị thú chạy qua mấy thung đồi dòm lại không thấy bóng Giao Long Chúa lúc đó mới cho dị thú phi thẳng hướng đông tiến vào vùng Tĩnh Túc. Bỗng Giao Long Nữ bật kêu:
-Ô lạ dữ! Coi này anh! Võ ngoái lại cô gái trỏ sườn dị thú. Rong rêu cành lá đất cát vừa vỡ bung! định nuốt người. Ánh đuốc chỉ soi
được vài thước chiếu đèn bấm lỗ hang sâu như "khẩu địa môn" trên ngọn Pi Mã Úac khác chút là nó hơi chếch, dễ dễ ghê hơn. Vách "huyệt" lồi lõm không đều
nhưng từ dưới khí lạnh xông lên giá buốt như đứng trước lò ướp lạnh mang theo một thứ âm rất lạ tai từ ruột núi.
- Để Khấp này xuống trước!
- Coi chừng lạnh khí! Nhớ vận công.
- Ôi chao! Quý hữu khéo lo! Quên Khấp này là "con ngà chính là hai cái tai vểnh cao
hơn gang, đất cát rêu cỏ lâu ngày bám vào, trông như có sừng! Và tai sắt, đầu sắt, cổ sắt, tất cả đều là sắt.
-Ô sao lạ thế này? Con thú bằng sắt? Sắt biết đi sao? Minh Thần nhoài mình dùng dao nạo sạch đất bẩn trên đầu lại dùng vải ướt lau kỹ, bỗng chàng reo lên "A! Hiểu rồi! Có chữ khắc đây cả", cả hai cùng cúi
dòm, quả nhiên thấy trên đỉnh đầu dị thú nổi lên mấy hàng chữ "Hán", khắc theo lối chữ thảo sắc như cắt.
"Thiết Phong Câu Đông Quân Phi Mã Ác"
Giao Long sâu thêm đuốc chỉ chực tắt. Lâu nữa tắt thật! Nhưng chỉ qua một đoạn thắp đuốc lại sáng bừng, ngực thở nhẹ nhõm hẳn không khí rất nhiều như có Sư mẫu em trước có kể chuyện Tuy vậy, đến sức lạnh, ai cũng phải ngán vì càng sâu càng lạnh, ruột hang không ăn thẳng mà lại lượn quanh co van vát không còn nhớ bao nhiêu thước, bỗng thấy nhận lời cầu hôn của Chúa Soái Thập Vạn Đại Sơn cho Lê Thái Dương phòng thủ, ông ta đã một mình một ngựa bỏ đi về phương Bắc không còn ai gặp nữa! Nay không hiểu sao ta lại gặp ô giáp thần câu đây!
Minh Thần bỗng sinh lòng hoài niệm, gật đầu, bùi ngùi:
- Đời người thật lắm bể dâu! Xưa Đông Quân Phi Mã ngang dọc một thời khét danh Quan Sát, nay người thì khuất bóng, còn ngựa thần lang thang vô chủ giữa rừng! Chính chú Thòng Mềnh Chúa núi Mã Đầu cũng kể cho anh rõ: xưa tiếng nước bốc hơi.
Cả bọn đi quanh động, qua một khu đầy đá moc, bỗng cả bọn dừng lại, bồi hồi. Trước mặt, sịch hiện ra một cảnh tượng dị dị thường. Vách đá ăn lõm vào theo hình móng lừa, nhưng lại chếch lên cao, có nhiều bậc nhẵn như mài, coi tựa như dẫn lên một cửa khiếp, nhưng la nhất là Đông Quân chỉ quý trọng nhất Vị Chúa Thập Vạn Đại Sơn, bảo gì cũng chịu. Nay ngựa quý chắc nhớ chốn cũ lần về miền cứ địa Phi Mã Ác, có lẽ Đông Quân đã thác chưa chừng!
Giao Long Nữ chợt bảo Võ:
- Con Thiết Phong Câu này linh mẫn lạ thường, xem chừng nó hiểu được cả tiếng người. Nó đã cứu anh mấy phen, mà anh cũng người bước lên, đứng soi đuốc quan sát, càng nhìn càng thấy lạ, không giống bất cứ lối kiến tạo điêu khắc nào xưa nay. Rõ ràng không phải cửa đá thiên
Võ Minh Thần cho là phải bèn kìm dị thú đứng lại, cả hai nhảy xuống đất, Võ vuốt đầu thú bảo:
- Thiết Phong Câu! Nay ta đang tầm cừu báo oán cần bạn ruổi cùng nếu có duyên chủ mới chịu theo ta hãy làm hiệu cho ta biết!
Vừa nghe dứt con dị thú lập tức nhảy chồm lên gật đầu, quẫy đuôi, hí khẽ tỏ dấu mừng rỡ và quy phục luôn hai chân trước, Võ Minh Thần cảm động vội cúi xuống đỡ nó lên, nói vài lời tri ngộ, đoạn dắt nó tới một con suối khuất cùng Giao Long Nữ tắm rửa cho dị thú. Nó đứng yên ve vẫy đuôi vẻ phục tùng. Vì dị thú lang thang lăn lộn đất cát rong rêu hoa cỏ bám đầy, hai người phải dùng dao nậy từng mảng. Chừng hết đất lại dẫn xuống suối kỳ cọ kỹ lưỡng, quả nhiên hiện ra một con kỳ mã toàn thân bọc giáp sắt đen qua những pho tượng đá dị hình, lại sát cửa soi dòm chữ khắc.
Băng giá gặp lửa kêu "xèo xèo" nước đá chảy, chữ tượng hình hiện rõ dần. Chàng bác học ta uống luôn mấy ngụm đuôi chỉ hở chùm lông, có lỗ tai, hở miệng. Nhưng không có yên cương bàn đạp, coi giống hệt con ngựa sắt bên Âu thời trung cổ. Xem kỹ những bộ phận quan hệ, phía trong còn ghép thêm mấy lần nhựa mây, đổ cát nữa chỉ nhìn qua bộ giáp cũng đủ biết sức khỏe phi thường của con Thiết Phong vẫn chạy như bay bất kể khối thép mang trên mình.
Tắm rửa sạch sẽ xong, Võ dắt con thú lên bờ bỗng thấy con vật cứ hì từng tiếng nhỏ, hất cằm xuống, chờn nham nhở hơi lạnh bốc mờ huyệt phần im vô cùng, sáu người tưởng mình đang đi sâu vào lối tịch mịch bên kia thế giới dương trần. Giao Long Nữ thấy Long Nữ thấy bọn Võ Minh Thần đi lần từng tấc, sốt ruột, vội giơ cao đuốc xông lên trước. Bỗng vấp phải vật gì, vừa mở nắp ra đã thấy lãnh khí xông lạnh khác thường, dốc ra, trong có hai thanh đoản kiếm dài chừng ba gang, hai bên đầu là
lưỡi, màu trắng xóa, chói hào quang, lưỡi sắc không thể tả! Chuôi kiếm có khắc mấy chữ "Hắc Kỳ Chủ Soái Đông Quân Võ" lớn, chút dưới có chữ "tặng" nhỏ.
Kiếm mỏng, dẻo, có thể cuộn tròn lại, khi vuốt ra cứng mạo, mọi người soi sát đuốc. Đông Tửu gạt ra kêu:
- Khủng Long! Con rồng tiền sử đây. Yên tâm! Rồng đang ngủ. Ai nấy soi dòm kỹ, quả là một con khủng li ti kèm hình vẽ, ngoài bìa đề mấy chư.
"Quan sát kiếm Phi bí kíp Lưỡng Nghi Thần Công Phù. Đoạt mệnh thư hợp tuyển". Minh Thần lật xem qua, tới trang bìa cuối, thấy có khắc những chữ nôm:
"Đông Quân Võ gửi người có duyên gặp Thiết Phong Câu!
Ta luyện các bí pháp trên để giết thù dựng nghiệp!
Nắm xương vô định đã cao, nhưng hỡi ơi! Chí nguyện vẫn không thành đạt, ta
đành ẩn tích, về cát bụi. Nay hợp soạn kỳ công, bí pháp để tặng người sau. Người khôn, kiếm sắc kỳ thư này vào tay kẻ có thù sâu chưa trả là ta đã được hả lòng vào cát bụi!"
Võ Minh Thần coi xong, lòng mừng hết sức vội chấp tay vọng bái đoạn thử vận điện công, cầm thanh "bạch kiếm" chém xả vào tàn cây bên kia suối! Chỉ thấy nháng hào quang, giữa tiếng kêu như xé lụa, tiếp theo liền mấy tiếng "phập, rào" rất "ngọt". Trông sang, tàn cây đã bị đứt lìa, chẻ làm ba, bốn đổ rầm xuống suối, ánh hào quang trắng xóa còn đảo nháng trên cao, tay Vo vẫn êm như chém chuối vậy. Giật kiếm về, chàng trai bảo cô gái:
- Chưa quen chém kiếm lớn mà đã "ngọt" thế, quả là một thanh kiếm báu! Bữa nay là ngày đẹp nhất của chúng ta! Đã kiếm được vòng càn khôn lại được thêm bí pháp, quả trời cao đã thấu oan tình đem quý vật đặt vào tay!
Giao Long Nữ cũng chém thử một đường, đoạn cả hai nhảy lên lưng Thiết Phong Câu, kiếm đường đi qua vùng Nguyên Bình Châu, về thẳng trấn Cao Bằng.
Hoàng hôn đã đến nên hai người bàn nhau trút lốt hóa trang dùng thổ cẩm đắp lên mình Thiết Phong và giấu hết khí giới lóc cóc đi thẳng vào Cao Bằng. Tình cờ lại nhằm ngày giáp phiên, dân các miền Nguyên Bình, Tĩnh Túc, Nước Hai, Na Fạc Bắc Cạn đi tới rất đông nên không bị chú ý.
Cao Bằng là đất sản xuất nhiều ngựa tốt, nên dân Kinh, Tày Nùng, Xạ phang cưỡi ngựa hàng đoàn, xe ngựa chở hàng hóa cũng lắm, Võ Minh Thần, Giao Long Nữ lại mặc quần áo miền núi, giáp trụ gói kỹ, thiên hạ thấy đều cho là cặp vợ chồng, con cái các trấn vương sơn cước đi chợ chơi không ai cho là lạ.
Hai người đi thẳng vào khu chợ kiếm quán trú ăn uống no nê xong kiếm nhà trọ gửi ngựa, rủ nhau đi bộ dạo quanh trấn cố kiếm bọn Đông Tửu xem đã tới chưa! Minh Thần còn cố ý đi quanh xem có gặp Quản Kình chăng vì chàng rất nóng ruột về sự biệt tích của người quản gia. Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vào khoảng mười giờ đêm, hai người lại vào quán tàu gần chợ ăn "xíu dễ". Đang uống trà bỗng thấy lố nhố hàng chục lính Tây ta Thổ rầm rập lên lầu, nhìn ngơ ngác khắp thực khách. Bỗng có tiếng reo "kia rồi" đám lính chạy lại. Võ Minh Thần, Giao Long Nữ chưa hiểu chuyện gì cũng đưa mắt dòm, nghe tiếng cười khanh khách, đám lính lật mũ lên, cả hai cùng kêu "ồ" sửng sốt! Thì ra chính bọn Đông Tửu, Nam Khấp, Bạc Khao Lan cùng mấy người nam nữ bộ tướng Mán, Thổ Pi A Ya mặc toàn binh phục.
Cả bọn kéo hai người xuống lầu, Nam Khấp khẽ bảo:
- Quân ma đang sục sạo khắp nơi, cả Giao Long Chúa! Lại có cả "quân đen trùm mặt vẫn theo phò Tây Sắc"! Chúng đều là quái nhân quái vật độn toán như thần, nếu gặp chúng sẽ sinh ác chiến? Hiện chúng đều rõ người cưỡi dị thú, đã đoạt đủ bộ vòng quý! Đêm nay ta nên ngủ trong trại quan binh, Tây Gầm đang đợi!
Minh Thần kể qua câu chuyện dị thú hóa "Thiết Phong Câu" của Đông Quan Võ, đoạn về nhà trọ lấy ngựa hỏi Nam Khấp:
- Quan sáu Tây Gầm nghĩ sao, nếu biết ta có đủ bộ vòng.
- Có vẻ không để ý! Ông chỉ tính việc tiểu trừ Tây Sắc, Giao Long trú ẩn các miền! "Thù của kẻ thù là bạn" nên Tây Gầm chỉ mong người bạn trẻ diệt được chúng, trừ hại cho dân lành!
Minh Thần yên tâm theo bọn Nam Khấp tới trại binh Cao Bằng! Quả nhiên đã thấy viên quan sát Tây Gầm đứng đợi trước thềm, đưa khách vào tận giữa vòng thiết xa, đại pháo! Giới thiệu, bắt tay từng người xong, Tây Gầm mời khách ngồi, tỏ lời ái mộ, truyền quân hầu mang rượu tới, tự tay rót mời khách. Viên quan sáu lại mời khách dự tiệc nhân trò chuyện chợt bảo Minh Thần:
- Bản chức về trấn nhận biên thùy có được biết qua về tai họa xảy ra tại Trùng Khánh phủ, Hồ Ba Bể xin chia buồn cùng công tử, tiểu thư. Bản chức đã hành quân nhiều phen tiêu trừ Tây Sắc, Giao Long nhưng hai con quái này hết sức lợi hại lần nào cũng thoát. Bản chức có nghe sao huyệt chúng tại miệt Hồ Ba Bể thượng nguồn Hắc Giang, bản chức đã đem binh định phá tận hang ổ, nhưng không sao kiếm được. Nghe nói công tử từng đến tận sào huyệt Tây Sắc, chẳng hay có thể cho bản chức biết, may ra giup được công tử phần nào chăng?
Chàng trai khó nghĩ vội đưa mắt nhìn Nam Khấp, lão hiểu ý nói luôn:
- Giao Long Chúa lợi sai. Giây phút cả bọn đã tắm xong. Bèn đứng bên giường ngọc, bóc hoa cỏ phủ kín người Bành Tổ, cả bọn chắp tay bái lạy, tạ ơn và kéo nhau lên khỏi huyệt Bát quái trận ra như không, chính người bạn trẻ đây suýt thác về tay nó. Ngoài chuyện trả thù còn tìm về nguồn gốc nữa, người bạn còn tính luyện pháp đã! Truyện "Lửa Hận Rừng Xanh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Minh Thần tiếp: trời vẫn tối mờ đuốc đã tắt, gió vi vu sa mù vương vất. Như sáu hồn ma vừa từ dĩ vãng thiên thu trở về, sáu người đứng im trên hoang sơn, lòng đầy cảm cảm khái bâng khuâng. Dưới kia sơn lâm trùng trùng quạnh quẽ không tiếng động, nằm thiếp mười chín năm xưa. Tây Gầm cho biết đã về Pháp, chưa sang.
Tiệc tan Minh Thần tính ngay tới chuyện chiếc siêu phàm! Giờ phải thuộc làu cho mau, còn phải luyện tập! Để ngu đệ phải chép ngay đêm nay! Nhưng hiền - Ai cũng nói anh là... "bồ" nó.
Tố Như và Đức bước vào một quán kem nổi tiếng và sang trọng trên đường Hai Bà Trưng. Tố Như e thẹn cúi bộ vòng cho cô nương!
- Giao Long Nữ chỉ giữ hai cái, còn một cái ngu đệ phải đeo liền vì đó là di vật độc nhất để tìm ra nguồn gốc mai sau!
- sát cẩn thận công Võ mới lấy ra trao Đông Tửu. Chàng bác học ném vào lò than hồng gắp lên soi đọc.
Đoạn giải cho mọi người nghe, năm người xúm nhỏ to bàn vẻ mặt mừng rỡ đượm suy tư. Chợt Võ bảo các bạn:
- Nếu vậy sớm đìu hiu... Sáu bóng kỵ âm thầm rời khu động thất chạy như bay ra khỏi miền lãnh địa Mán Thổ Phi Mã Yên sơn. Khi tiếng chim khẩm khắc đã gặp nhau trốc thung các cuộc giao tranh.
Độ canh ba giờ Tý, chợt thấy sáu bóng dạ hành đứng sững trên ngọn Pi A Ya cao chót vót. Mây mù đêm nay bao phủ trên độ cao ngút hai ngàn thước tây. Gió thổi vù vù, mây mù khí đá kéo đùn đùn lớp lớp. Sáu bóng dạ hành đứng giữa sương mù xác định vị trí, rồi lần mò nhấp nhô ẩn hiện như một lũ cô hồn.
Bỗng nghe tiếng Đông Tửu kêu nhỏ:
- Đêm nay sao lắm sa mù thế này? Ôi chao! Khó kiếm! Hay ta cứ dùng đèn
bấm?
Có tiếng Bạc Khao Lan thảnh thót:
- Không nên! Ánh đèn lập lòe dễ gây chú ý. Tiên sinh cứ đọc rõ lời dặn là tôi xác định vị trí được rồi!
Thì thào to nhỏ... sáu cái bóng lẩn quanh, lát sau đã hiện trên đỉnh như đi trên mây.
- Đây rồi! Hướng mặt trời lặn! Bắt đầu đếm! Một hai ba, phải tới sáu, bảy bước người tiền sử dài gấp mấy người hiện nay! Ngang, dọc, khu này!
- Lạ dữ! Chính chỗ này tôi đã leo mấy lần ban ngày chỉ thấy đá liền, cây cỏ rêu phong.
- Cứ thử vận sức lay xem! À! Có đường nứt rạn, cây cỏ mới mọc! Trong sương mù, có nhiều tiếng "kịch kịch" chừng nửa giờ sau chợt nghe tiếng Bạc Khao Lan kêu "A! Không ngờ! Kỳ lạ thật! Toàn phiến đá ghép", tiếp Tửu hô chìm "Khí lạnh kinh người! Xin tất cả hãy vận sức hỏa công lên! Nếu không máu đông đặc như chơi!" Sau mấy phút bỗng ánh đuốc bừng lên hai, ba ngọn đỏ rực tứ bềỡi
beo đen đi về hướng biển Đông. Võ Minh Thần cưỡi thiết kỵ vượt biên thùy đi về phương Bắc mờ sương... Trên lưng hiếu tử, vẫn đeo theo di hài người mẹ và mối oan cừu trùm thiên địa!
|