Chiếc lá đầu tiên Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm báo trước Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu Lời hát đầu xin hát về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi "Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi, Với lại bảy chú lùn rất quấy" "Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy" (Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao) Những chuyện năm nao những chuyện năm nào Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi Em đã yêu anh, anh đã xa rời Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên. HOÀNG NHUẬN CẦM ------------------------------------------------------------------ Sau bữa tối và đi xem phim, chàng trai chở cô gái tới một con đường yên tĩnh ở ngoại ô và hành động. Khi nụ hôn của chàng được đáp lại nồng nhiệt, chàng liền đưa tay luồn vào trong áo nàng. Đột nhiên, cô gái giật mình, vội vã vùng ra khỏi vòng tay chàng trai và chạy thẳng một mạch về nhà. Đêm hôm đó, cô ghi vào trong nhật ký: "Người bạn tốt nhất của một cô gái là chính đôi chân của cô ta". Lần hẹn tiếp theo, chàng trai lại đưa nàng trở về chốn cũ. Khi men tình đương độ lên hương với những nụ hôn nồng cháy, chàng từ từ bổn cũ soạn lại. Một lần nữa, nàng lại giật ra khỏi vòng tay chàng và chạy nhanh về nhà. Đêm hôm đó, cô ghi vào trong nhật ký: "Quả nhiên, người bạn tốt nhất mà một cô gái có thể tin tưởng là đôi chân của chính mình, thực tế hôm nay cho mình thấy điều ấy một lần nữa". Lần hẹn thứ ba, đôi tình nhân lại đến con đường cũ. Lần này, phải mãi tới khuya cô gái mới trở về nhà. Đêm hôm đó, cô ghi vào nhật ký: "Có những lúc, ta không thể tin tưởng ngay cả những người bạn tốt nhất". ---------------------------------------------------------------------- Một buổi tối, khi đi làm về, anh lính cứu hoả bảo vợ: - Em biết không, ở trạm cứu hoả của anh ấy mà, người ta áp dụng một hệ thống làm việc rất hữu hiệu. Khi có hồi còi thứ nhất, mọi người chạy ngay về vị trí tập trung. Nghe hồi còi thứ hai, mọi người nhanh chóng mặc các bộ đồ cứu hoả. Nghe hồi còi thứ ba, tất cả lên xe để xuất phát. Từ nay vợ chồng mình cũng làm như thế nhé. - Cụ thể là sao? - Cô vợ hỏi. - Khi anh hô: "hồi còi thứ nhất" em cởi bỏ quần áo. Khi anh hô: "hồi còi thứ hai" em nhảy phóc lên giường, và khi anh hô: "hồi còi thứ ba" chúng ta bắt đầu "làm việc"... Tối hôm sau, khi đi làm về, anh lính cứu hoả hô: - Hồi còi thứ nhất! Thế là vợ anh ta nhanh chóng cởi quần áo... - Hồi còi thứ hai! Thế là cô vợ chui ngay vào dưới chăn... - Hồi còi thứ ba! Thế là họ bắt đầu "làm việc"... Được khoảng 2 phút, cô vợ hô: - Hồi còi thứ tư! - Hồi còi thứ tư là cái gì??? - Anh lính cứu hoả ngạc nhiên hỏi. - Thêm ống đi, còn xa lửa wá!... ---------------------------------------------------------------- Trái chân rồi Khi mới cưới nhau! Vợ cặp chồng đưa nhau qua Ấn Độ để hưởng tuần trăng mật. Họ đưa nhau đi dạo thăm một chợ (như chợ trời ở VN). Khi đi ngang qua một tiệm đồ cổ thì nghe người bán hàng réo: -Mời ông bà vào mua quà làm kỷ niệm! Tui có một đôi dép kỳ diệu, nó làm ông trở thành mãnh liệt như con hổ, dẻo dai như một con dê đó !!! Cô vợ nghe thế rất là khoái chí bèn kéo chồng vào tiệm. Anh chồng vốn là một lập trình viên nên không tin vào chuyện thần thánh lắm bèn lên tiếng: - Làm sao mà đôi dép của ông có thể làm tôi ham muốn về tình dục mãnh liệt như thế được ??? - Thì ông cứ mang thử xem rồi sẽ rõ thôi!!! Cô vợ nài nỉ chồng mang thử nên anh chồng chiều lòng vợ xỏ chân vào dép. Ngay tức thì mắt anh ta bổng đỏ rực lên như điên dại, đôi mắt của sự thèm muốn tột cùng! Và ngay tức anh ta tí tửng chạy bay về hướng ông chủ tiệm, bồng ngay anh ta để trên bàn, tuột ngay quần ông ta xuống! Ông chủ tiệm miệng la ơi ới: -Ối! Ối! Ông đi dép trái chân rồi! Ông đi dép trái chân rồi !!! ---------------------------------------------------------------- Vova chạy sang vườn nhà Masa chơi. Trời rất lạnh, tuyết phủ trắng xoá. Vova và Masa quyết định đắp một thằng người tuyết. Sau khi đã xong xuôi phần chính, Masa bảo: - Anh đợi Em nhé. Em vào nhà lấy củ cà rốt. - Em lấy luôn 2 củ đi. Củ thứ hai để làm mũi nó. ---------------------------------------------------------------- cô giáo dẫn học sinh đi tham quan công trường. Vừa tới nơi thì xảy ra tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 ngôi nhà mới xây xuống đất. Sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút ra bài học từ trường hợp trên : - Theo các em, vì sao chú công nhân bị ngã ? - Masa giơ tay : thưa cô vì chú công í không tuân thủ quy tắc an toàn lao động a. - Rất có thể như vậy, ai có ý kiến khác nào ? - Kôlia : Thưa cô có thể chú ấy bị cảm . - Cũng không loại trừ khả năng này. Thế còn Vova , em nghĩ sao ? - Chú ấy ngã vì chửi mẹ em ! - Thế là thế nào ? Chú ấy chửi mẹ em khi nào ? - Chú ấy bảo : thằng ôn kia, đ.m mày đừng có rung thang nữa. ----------------------------------------------------------- Cô giáo hỏi Vova: - Tại sao hôm qua em không đi học? Vova giải thích: - Hôm qua mẹ em giặt mất cái quần sịp của em, mà em thì chỉ có mỗi một cái đó. Cô giáo: - Được rồi. Ngày hôm sau cũng không thấy Vova đến trường. Cô giáo hỏi: - Mẹ em lại giặt mất quần sịp của em à? Vova: - Thưa cô không phải, việc gì phải giặt nó hàng ngày. Trên đường em tới trường, đi ngang qua nhà cô ....... và em thấy quần ... của cô treo trên ban công, thế là em nghĩ: tới trường làm gì khi mà cô không có ở đó. ------------------------------------------------------ Để hiểu học trò hơn, cô giáo bảo học sinh vẽ vào một tờ giấy mơ ước mai sau của mình. Khi cô xem, có em vẽ hình máy bay tỏ ý muốn làm phi công, em thì vẽ ống nghe muốn làm bác sĩ... Riêng Natasha để tờ giấy trắng nguyên, cô hỏi: - Chẳng lẽ lớn lên em không muốn làm gì cả sao? Natasha băn khoăn đáp: - Lớn lên em sẽ lấy chồng, nhưng .......em chẳng biết nó hình gì? ----------------------------------------------------- Lo cho Chúa Một linh mục đi về vùng nông thôn, thấy thôn nữ xinh đẹp đang chuẩn bị tắm dưới sông. Khi cô gái bắt đầu cởi đồ, ông cầu nguyện: - Lạy Chúa, xin hãy đóng cặp mắt con lại! Thôn nữ đã treo áo lên cây, vị linh mục lại cầu nguyện: - Lạy Chúa, xin Người hãy ghì thật chắc cặp mắt của con! Chiêm ngưỡng đến lúc cả bộ xiêm y được "giải phóng" khỏi cô gái, ông ta đâm lo: - Lạy Chúa, xin Người hãy nhắm mắt lại!
|